Stepping on the rainy street

24.4.13

Đêm lang thang giữa những con đường vắng bóng người, tiếng mưa rơi giữa không gian tĩnh lặng như rửa sạch tất cả muộn phiền suốt một ngày dài mệt nhọc. 

Cơn mưa không nặng hạt, từng giọt lất phất xuống từng tán cây nhuốm màu đen của bóng tối không sao, nhẹ nhàng phủ dày lên những lối đi sần sùi không phẳng phiu và rót nhẹ vào trong tai những âm thanh dịu ngọt. 

Những cơn mưa ban ngày, âm thanh nhỏ bé của nó như lạc lõng giữa tiếng người xe ồn ào, giữa những âm thanh chát chúa, giữa những cái vô tâm của sự vội vã trên từng khuôn mặt phờ phạc vì lo âu, những cơn mưa chỉ trút nước xuống đời rồi lại vội vã đi. 

Đêm tĩnh mịch, từng giọt mưa xẻ dọc ánh đèn vàng hiu hắt nơi góc phố, rớt xuống đường, hoà thành dòng nước cuốn nhẹ vào trong từng con rãnh nhỏ, lòng chợt nhớ những ngày bé tắm mưa, thả chiếc thuyền giấy rồi ngẩn ngơ lặng nhìn nó bị cuốn đi, không biết về đâu.

Stepping on the rainy street
Stepping on the rainy street

Cũng đã lâu rồi, không biết là tự khi nào, đã không còn có những ngày ngồi bên ly cafe cạnh quán nhỏ ven sông ngắm nhìn từng đám lục bình trôi thẫn thờ, bất chợt hôm nay bước chân lại về đến bên con sông quen thuộc, lòng sông hoà mình vào màn đêm hun hút, cơn mưa làm cho mặt nước không còn hài hoà, hình ảnh yên bình nhạt nhoà trong tiếng mưa, không nhẹ nhàng khi chạm vào mặt đường, không tí tách khi vỗ nhẹ lên nhánh lá, tiếng mưa trên sông ồn ào và dồn dập, như những âm thanh liên tục khoấy động bầu không gian im ắng, không còn những đám lục bình trôi nổi, không còn cảm giác thơ thẩn, chỉ miên man ngắm nhìn những dòng chảy cứ đi xa vào bóng tối, như cuốn tất cả về nơi vô định, chợt sợ, có lẽ bởi chỉ có một mình nên sợ sẽ bị cuốn đi, sợ cô đơn. 

Cũng chẳng có nhiều nữa cơ hội để nghe mưa, có lẽ sẽ không còn những ngày tha thẩn dưới trời mưa cười đùa thích thú, chỉ còn những lần vội vã trú mưa, những lần tấp nập chạy về để tránh những cơn mưa bất chợt, không còn lắng nghe, không còn cảm nhận những âm thanh gai góc, se lạnh của những hạt mưa. 

Đã đôi lần, bước ra đường, gặp cơn mưa chiều, ngẩn ngơ nhìn, bước chân ngập ngừng bước tới, đôi tay chập chờn vươn lên để hứng lấy từng giọt, nhưng rồi lại quay đi, khoác áo mưa và lầm lũi về trong tiếng chuông chiều vọng từ gác cao nhà thờ, tiếng xe cộ ồn ào... 

Đêm nay lang thang, lắng nghe mưa nhảy múa, lắng nghe lòng dịu lạnh, những lo âu chùng xuống để cho tâm hồn một chút thăng hoa, để ngày mai, khi tỉnh dậy, từng hạt mưa vẫn còn rả rích, để một khi bất chợt gặp một cơn mưa, dù là trong vội vã cũng biết được ngoài những âm thanh vồn vã kia còn có những tiếng tí tách nhỏ bé len lỏi giữa dòng người tấp nập... 

Nghe mưa như nghe tiếng lòng mình xao động... 
home
 
Back to Top