Những nỗi nhớ không tên

5.1.13

Khi cuộc sống hối hả chạy qua, bỏ lại sau lưng bao nhiêu điều nuối tiếc, ta chợt ngoảnh lại nhìn những ngày cũ và chợt nhận ra rằng chẳng còn lại gì ngoài những nỗi nhớ, nỗi nhớ cồn cào trong tim dành cho ai đó. Một nỗi nhớ không tên, mà cũng chẳng có định nghĩa, ý niệm… Nó cứ gờn gợn trong cảm xúc, trong suy nghĩ ngay cả những công việc thường ngày, dường như chúng đang chạy trốn sau những vặt vảnh tất bật của đời thường. Nỗi nhớ có khi làm mình quay quắt…

Những nỗi nhớ không tên
Những nỗi nhớ không tên

Tháng 7 đã vào mùa, những giọt mưa rơi nhẹ nhàng tí tách cho dòng người đi vội vã, cho những cô bé áo trắng đưa tay hứng “lệ trời” một cách ngây thơ. Để rồi những giọt mưa ấy lại vô tình làm chứng cho chuyện tình của đôi lứa, một cảm xúc dễ thương của lứa tuổi học trò trong cơn mưa và những nỗi nhớ bất chợt!

Đôi khi người ta muốn quên đi quá khứ để sống thật hơn, với tâm hồn và những người xung quanh. Thật khó để chối bỏ những ngày đi qua nhiều kỷ niệm, chúng đã là những vết dấu cũ, khắc sâu vào trong tâm hồn, hằn lên kí ức và hun hút trong những tâm tư… Đôi khi người ta cố để quên đi thực tại, những nỗi cô đơn trống rỗng khi một ngày buồn vừa gõ cửa, quên đi những chối từ buồn đau và khổ lụy trong tình yêu. Đôi khi cố quên là biết sẽ nhớ rất nhiều


Anh thích lặng thinh nhìn em mỗi lần mình café, được thấy em cười khúc khích và nói những điều ngây ngô dễ hiểu. Chỉ thế thôi để anh vờ cảm nhận mình bên em rất gần, để biết những khoảng cách xích lại gần nhau hơn trong nỗi nhớ và chúng sẽ chết đi trong một chiều hẹn muộn màng. Điều ấy thật giản dị nhưng đôi lúc lại bổng trở nên quá xa vời. Thật khó để bảo rằng anh không nhớ đến em!

Bao nhiêu thời gian qua là bấy nhiêu nỗi nhớ, và bây giờ… ta không muốn lại vẫn chỉ là những nỗi nhớ không tên…

Ngọc Hân

home
 
Back to Top